Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2019

Thư pháp Nghèo



THƯ PHÁP ANH... NGHÈO LẮM EM ƠI(Viết trong một đêm có nghiên, có mực, có bút, có tranh...chẳng phải thơ gì, chỉ là vài câu nói ngâm theo những suy nghĩ trong đầu... Chợt ùa ra, đọc cho vui, cho quên những thứ buồn) 
Đừng hỏi vì sao anh yêu chữ
Hãy hỏi vì sao chữ chọn mình
Bốn bề quanh anh trăm người giỏi
Năm châu xuất chúng vạn người tài
Người thì tung tiền sài chẳng hết
Người thì Tết đến lộc bội thu
Vậy mà bút nghiên anh vẫn chọn
Mặc cho sự đời lắm thị phi

Thư pháp anh nghèo lắm em ơi
Túi lúc cạn nông, lúc tan tành
Lúc mua bút, hôm thì mua nghiên
Giấy dăm bảy bữa, sạch sành sanh
Mực vài ba thỏi, tiền cũng bộn
Mà tranh anh chẳng bán được nhiều
Tối đên thả hồn theo chữ viết
Ngày tìm chân ý, thiện mỹ tâm.

Thư pháp anh nghèo lắm em ơi
Có được hay không anh chẳng màng
Trót lòng say đắm mực quyện máu
Đau đáu ước mơ chữ nhiệm mầu
Yêu anh liệu rằng em cũng sẽ
Một lòng yêu chữ giống anh chăng
Anh sẽ dắt em về nguồn cội
Thăng hoa chữ viết cùng bút nghiên

Thư pháp nghèo tiền, nhưng giàu ý
Bạt ngàn phẩm chất quý anh nuôi
Thư pháp nghèo tiền, chẳng đáng kể
Hãy để tinh hoa ở trong mình
Rồi em sẽ thấy, anh hé nở
Nụ cười an lạc lúc nhiếp tâm
Cõi này vốn chỉ như cõi tạm
Anh chỉ là người viết chữ thôi...




Hôm nay, có thật nhiều tâm trạng về đam mê mà mình theo đuổi. Nhiều lúc ngẫm nghĩ rồi bất chợt quay đầu lại nhìn những gì đã qua, chỉ có thể cười nhẹ một cách an nhiên nhất, mặc dù sóng gió tới và đi... Cũng chỉ để lại những bài học thăng trầm, những điều để mình thấm hiểu, con đường này mình đi... Chắc là sẽ nghèo tiền nghèo của lắm đây, nhưng cơ sao, mình giàu nhiều thứ khác, còn trân quý hơn tiền kia, còn đáng quý hơn tiền kìa!

Tôi sẽ chẳng thể biết, làm gì để nuôi đam mê, nếu thật sự đam mê không cho tôi đau khổ. Nếu thật sự trót yêu nó rồi, hãy để mình trầy vẩy tróc da, hãy để mình được thỏa chí tang bồng, thỏa chí làm người yêu nghệ thuật, tự khắc tâm ta sẽ thấy, mình giàu thế này, ơ... ) mình giàu tâm hồn.

Thư pháp trong tôi, là sự sống. Thư pháp là người thầy đường đời của tôi, và là người bạn song hành của tuổi trẻ tôi đây, là tri kỷ của thanh xuân mình, và là linh hồn, của cuộc đời tôi!
Yêu thư pháp, cũng nghèo lắm... Ai ơi!

SaiGon 13.4 2019
Viết cho cái sự nhẹ nhàng của cuộc sống thăng trầm gió mưa...

Trăn trở về Thư pháp Việt Nam quốc ngữ- Xuân Thành viết

   Ngẫm, tự thấy chữ Việt thật đáng thương...
Hồng nhan bạc phận là nó rồi. 




Ai cũng biết Việt Nam trải qua hai thời kì chữ viết: Tiền Hán Nôm và Hậu Quốc Ngữ. 
Hán Tự không phải tự nhiên khi không là cái nôi của Thư pháp. Không thể phủ nhận vẻ đẹp thần kỳ của Thư pháp Trung Hoa, Nhật Bản, Hàn Quốc,... Khi mà suốt hàng ngàn năm qua, đã chinh phục không biết bao nhiêu sự mộ điệu của bao tầng lớp yêu chữ say chữ. Từ thời Ân Thương ( TK XVII-TK XI TCN) Trung Quốc, đến thời Hán, Đường, Tống, Nguyên, ... Từ Trung Hoa dân quốc đến Triều Tiên, Nhật Bản. Xuất hiện những thư gia nổi tiếng xuất chúng như Trương Chi, Vệ Quán, Vệ Hằng, Vệ Thước, Vương Hi Chi, Âu Dương Tuân... Lý Nham, Kim Sinh,... Kukai, Thiên Hoàng Saga,...
Ở Việt Nam, cũng đã từng có một nền thư pháp Hán Nôm vàng son, khởi đầu có thể nói đến là thư pháp từ thời Lý-Trần (có Chu Nguyên Hạo, Lý Bảo Cung,...) thời Lê Trung Hưng nổi tiếng với Triện thư, thời Nguyễn (có Bùi Tự, hay các vị Vua lúc bấy giờ như Gia Long, Minh Mạng, Thiệu Trị, ...cũng là những tay bút nổi tiếng. Và nổi tiếng vượt bậc có thể nhắc đến Thánh thư Cao Bá Quát...) lịch sử ngàn đời là thế, nhưng thời kì lụi tàn của Hán Nôm cũng chóng tới, làm cho biết bao sư tiếc nuối về một nền nghệ thuật đang còn dang dở... 




Buồn của Hán Nôm là thế, còn Quốc Ngữ hiện hành... Cũng có lời tâm sự.
Đầu thế kỷ thứ XVII, nhà truyền giáo là cha Alexandre Rhodes đã sang truyền đạo ở Việt Nam và đã xây dựng nên hệ thống chữ quốc ngữ đến ngày nay. Thay thế cho sự khó khăn trong quá trình học viết, học nói bằng tiếng Hán Nôm, nay chữ quốc ngữ gói gọn trong bảng chữ cái la tinh, dễ học và dễ viết, đây là một trong những sự khai sáng mới mẻ cho một dân tộc đã từng bị chiếm đóng nô lệ thời kì Phong kiến phương Bắc. 

Ấy vậy mà, nền thư pháp Quốc ngữ sinh sau đẻ muộn vốn dĩ có rất nhiều cơ hội và khả năng có thể phát triển nhưng do nhiều yếu tố thời cuộc, văn hóa, quan điểm mà nó bị kiềm hãm và phải đi lệch ra thành quá nhiều con đường, trong đó không tránh khỏi những con đường tối tăm, sai lệch cho sự phát triển của thư pháp chữ Việt. Vậy, ta phải nhìn nhận lại rằng, phải chăng nên để thư pháp Việt Nam quốc ngữ bắt đầu phát triển theo hướng đi của sự thống nhất, đúc kết, lắng nghe, loại bỏ, từ đó, có một hướng đi chung rõ ràng, ắt hẳn là chuyện khó, nhưng không phải không thể.
Thiết nghĩ, một nền thư pháp Hán Nôm tồn tại ở giá trị nghệ thuật, văn hóa, lịch sử và một nền thư pháp Quốc ngữ song song tồn tại ở giá trị nghệ thuật, văn hóa và giáo dục sẽ làm cho thư pháp Việt Nam khởi sắc và mạnh mẽ hơn trong ngôi nhà lớn của các nước Đông Á.

                                                                                                        Xuân Thành
                                                                                                   Sài Gòn 2.4.2019

NGHIỆP CẦM BÚT- Thư pháp Xuân Thành

     Cái nghiệp cầm bút này, đôi khi vô thường lắm. Cũng lặng lẽ mà cười cho vui với những gì mình làm, nhưng đôi lúc cũng nghẹn ngào quay ra sau khóc cho cạn nước mắt... 
Sáng nay, tôi mang theo cây bút vừa mua được cách đây ít hôm. Do tìm mua được cây bút tốt và vừa tay, tôi xem như bảo vật. Mang đến lớp cho vui tay vui mắt, nhìn nó cũng thấy ấm áp cho cái đam mê của mình. Thì có người bạn ngồi lại mượn cầm vuốt ve và hỏi vu vơ:
-XT mua cây này hết bao nhiêu?
-***k (cho phép giấu giá) ))

-Trời, chịu chơi ha. Rồi bộ mới trúng số hả?
-Đâu có, thì làm được lâu lâu tích góp để dành mua họa cụ thôi.
-Bình thường thấy XT làm được lắm mà )




Đôi khi, nhìn bề ngoài như vậy nhưng bên trong, có nhiều điều đâu phải ai cũng hiểu và nhìn thấy được. Gọi là cái nghề thì không đúng đối với XT, nhưng cũng xem như cái nghiệp của mình. Có nó, cũng là một cánh tay trái đắc lực để kiếm chút nuôi đam mê.
Bây giờ xã hội thì ngày càng hiện đại. Cái gì cũng phải chạy theo hiện đại. Thử hỏi, còn mấy ai nhìn và tìm về những giá trị truyền thống. Dẫu có, thì cũng chỉ là số ít. Số người thực sự đồng điệu, biết trân trọng và cảm nhận những giá trị nghệ thuật nhân văn thì không nhiều. Nhiều lúc tranh chữ mình viết ra, có người mua trên- dưới 5 triệu một tác phẩm. Cũng có người lướt qua và xem nó như tờ giấy rác!) đáng buồn... 





Nhưng thiệt ra, đôi lúc mình bán tranh cũng chỉ có vài trăm tới 1, 2 triệu. Còn đâu toàn là cho không, tặng không... Mà bỏ tiền ra mua văn phòng tứ bảo thôi, đầu tư làm tác phẩm, dự án, triển lãm thôi cũng ngốn sạch hết tiền bán tranh rồi. Nhưng mà vậy mà vui. Chị XT bảo: "Rứa mà! Vui là được! " :"))
Vẫn biết là đời người sống không biết trước khi nào ra đi. Vẫn biết mọi thứ là vô thường, nên khi đã yêu điều gì, thì cố gắng sống hết mình hết tình và trọn vẹn cho điều đó. Làm cho tuổi trẻ rực rỡ, để đến lúc không còn có thể viết được, để lại cho thế hệ sau một khối gia tài nghệ thuật tinh thần kết xù, vậy, là vui rồi! 💛
                                                                                                                                  Sài Gòn 21.3.2019

Ngày đầu xuân tâm tình với danh xưng "Ông Đồ Nhí"?

    Ngày đầu tiên bắt đầu công việc của năm mới, ly cà phê sáng và đôi chút suy nghĩ về thư pháp Việt... 
Chắc có lẽ mùa Tết vừa rồi, báo đài đưa tin Phố Ông Đồ có ông đồ nhí 2000 này, ông đồ nhí 2001 nọ. Chùa này có ông thư pháp 9 tuổi, chùa kia có bé thư pháp 10 tuổi. ... Nhiều nhiều như vậy rộ lên phong trào " Cứ cho con em đi học thư pháp rồi vài ba tháng, 1 năm đi xuống Phố làm thầy đồ, nhìn mặt cho chữ! "


     Tín hiệu vui, khi nhiều bạn trẻ, em nhỏ yêu chuộng chữ nghĩa. Yêu thích văn hóa nghệ thuật truyền thống. Nhưng cũng khá lo lắng về cái thẩm định, cái nhìn nhận của đông đảo người chưa biết hay không biết gì về thư pháp khi thấy các thầy "nhỏ" viết chữ.
Ngày xưa, bản thân mình cũng rất yếu và non nớt. Năm 2007 tới 2008 mới biết cach cầm cây bút, viết đôi ba chữ cơ bản, luyện rèn, học hỏi, trau dồi đến 2014 mới dám đi viết thuê, xuống phố hành nghề, thuở đó ngây thơ và nhẹ nhàng cố gắng. Cho đến nay cũng bầm dập te tua với những gì bản thân được bậc cha chú, đàn anh đàn chị dẫn dắt với thư pháp, mới thấy ý nghĩa của việc chơi chữ và hạ bút là TÂM Ý KHÍ LỰC. 


       Anh viết anh phải đặt cái tâm mình vào chữ. Anh viết anh phải thả cái Ý cái hồn vào tác phẩm. Anh viết anh phải bảo toàn thần khí, sắc tướng của mình, và anh viết, anh phải dồn lực vào ngọn bút, lúc nhẹ lúc mạnh, lúc cương lúc nhu. Học để hiểu giá trị của chữ Việt, của ngữ pháp Việt Nam. Rồi hành bút bằng vốn kiến thức của mình học được, hiểu được. Vận dụng thêm các yếu tố học thuật khách quan từ Mỹ Thuật, Âm Nhạc, Phong Thủy, v.v...v, để tác phẩm trở nên hoàn chỉnh và xuất thần hơn!
Vậy nên mới thấy quá trình rèn luyện cho một bộ môn vốn kén người theo đuổi là không đơn giản. Đã có người tốn cả một nửa cuộc đời cống hiến cho thư pháp Việt, đã có nhiều người dành cả thanh xuân thậm chí là nằm xuống cũng một phần vì cống hiến, tâm huyết cho nghệ thuật thư pháp Việt.
Vì lẽ đó, phải chăng chúng ta nên hiểu rằng: không phải cứ ai cầm được cây bút, viết được chữ nhìn trông hay hay được được thì tôn sùng họ lên để rồi cả một thế hệ nhìn nhận sai về nghệ thuật viết chữ Việt Nam quốc ngữ.
      Tuy nhiên đó chỉ là một phần nhỏ quan tâm của tôi về Thư pháp. Vì thư pháp Việt còn trẻ, còn cần nhiều thời gian để lớn lên và khẳng định vị thế của mình trong câu "NHẤT CHỮ-NHÌ TRANH TAM SÀNH TỨ KIỂNG" 


      Còn cái đáng buồn hơn là ngày càng nhiều người viết thư pháp Việt một cách tự phát hay rập khuôn, viết một cách thị trường và vội vàng, để rồi khi thị hiếu công chúng đi xem, thưởng lãm và chọn mua tranh thì lại dấy lên những câu đánh giá mà khi nghe thấy buồn và xót xa cho những người chơi thư pháp bằng cái tâm, bằng cả cuộc đời!
Nstp. Lưu Thanh Hải có phố chữ Nguyễn Đình Chiểu, nstp Đăng Học có phố chữ Văn Lang..... v.v...v            Đây là những tâm huyết của những người sống vì nghiệp chữ, mong sao Tổ Nghiệp thương, để thời gian chứng mình cho đông đảo người yêu thư pháp thấy rõ, giá trị của nghệ thuật viết chữ Việt Nam quốc ngữ là như thế nào.
                                                                                                                     Sài Gòn 11.2.2019

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

Thư pháp- đi từ vẻ đẹp bình dị đến bản lĩnh của người Việt!

Thư pháp- đi từ vẻ đẹp bình dị đến bản lĩnh của người Việt!

Có lẽ trong số ít các bộ môn nghệ thuật thì thư pháp có thể thấy là một môn nghệ thuật truyền thống đề cao tinh thần văn hoa và truyền tải đạo lý một cách xúc tích và hiệu quả nhất! Dân gian thường bảo: " Nhất chữ-nhì tranh- tam sành- tứ kiểng".


Thư pháp với vẻ đẹp bình dị, bởi lẽ, thư pháp càng đơn giản, càng mộc mạc bao nhiêu thì hiệu quả thẩm mỹ càng cao bấy nhiêu. Thư pháp toát lên cái hồn dân tộc. Mỗi một quốc gia có một nền văn hoa thư pháp khác nhau. Đối với người Việt cũng thế. Thư pháp có thể kể lên cuộc sống của những người dân miền núi, những đứa con miền biển, những tâm hồn đồng ruộng bao năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời... 



Thư pháp mềm mại từ nét chuyển mình, cứng cỏi từ nét phác lên hạ xuống... Nhịp nhàng như một bài thơ...
Thư pháp dễ thương như vũ điệu của những con chữ, biết hát, biết nhảy, biết ôm ấp và vỗ về những tâm hồn tổn thương...




Thư pháp bản lĩnh, đại diện cho sức mạnh tri thức dân gian, trắng nói trắng, đen nói đen. Hào hùng như một bản trường ca lịch sử.
Thư pháp là vậy trong tôi
Thư pháp là bạn, là tình yêu và là lẽ sống! 


----------------------------------
Xuân Thành 2018

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2018

10 LÝ DO ĐỂ CÁC BẠN TRẺ NÊN TÌM HIỂU VÀ LUYỆN HỌC THƯ PHÁP VIỆT :

10 LÝ DO ĐỂ CÁC BẠN TRẺ NÊN TÌM HIỂU VÀ LUYỆN HỌC THƯ PHÁP :

Sau nhiều năm tiếp cận với thư pháp và "âm thầm" đưa nó xâm nhập vào thế giới của "THẾ HỆ TRẺ" thì XT tạm đúc kết được 10 lý do sau đây để thuyết phục các bạn trẻ nên tìm hiểu và nghiên cứu về bộ môn nghệ thuật có vẻ HOÀI CỔ này!
(Lưu ý: 10 lý do sau đây chỉ áp dụng mạnh với những người có máu nghệ thuật và yêu thích cái đẹp thôi nhé! Người không thích nghệ thuật và yêu "gái đẹp" thì hên xui  )


I/ Học thư pháp để giết thời gian: Điều đầu tiên đó là để giết thời gian. Ví dụ: 1 ngày của các bạn có thể có những lúc rãnh rỗi chả biết phải làm gì, ăn, ngủ, rồi đi chơi, xem phim, game,v..v nhưng rồi cũng có lúc thấy nó thật nhàm chán. Biết được thêm một môn nghệ thuật hay nói riêng là biết thêm được thư pháp thì sẽ thú vị cho những lúc rãnh rỗi ngồi viết chữ vui tay vui mắt! 1 cách thư giãn tinh thần hiệu quả

II/ Học thư pháp để rèn tâm rèn tính: Bạn là người nôn nóng vội vã, hay là người rất nóng tính? Luyện thư pháp tự khắc mỗi ngày, bạn sẽ trở nên hiền lành hơn và kiên nhẫn hơn trong mọi việc


III/ Học thư pháp để trưởng thành: Khi tiếp cận với thư pháp, bạn sẽ tự khắc tìm hiểu về châm ngôn sống rất nhiều. Kể cả tiếng Việt lẫn tiếng anh. Như thế, là tự bạn đã tìm cách học kỹ năng sống và thực hành chúng rồi đấy! 
IV/ Học thư pháp để kiếm thêm thu nhập: Vấn đề này dễ gây tranh cãi. Tuy nhiên, hãy nhìn vào thực tế! Dù biết không khuyến khích các bạn "làm giàu" bằng thư pháp nhưng khuyến khích các bạn "TƯ DUY" và biết dùng thư pháp để trang trải cuộc sống, hoặc lao động NGHỆ THUẬT CHÂN CHÍNH để nuôi dưỡng ước mơ của mình. Không phải là cái nghề, nhưng chí ít, nó là một thú vui tao nhã có lợi ích kinh tế thực dụng!


V/ Học thư pháp để bày tỏ tình cảm: ) À há, kiếm người yêu là chuyện sớm muộn. Biết viết thư pháp cũng là một lợi thế, lâu lâu thể hiện chút tình cảm của mình qua thư pháp, người yêu sẽ thấy bạn thật dễ thương và lãng mạn! 


VI/ Học thư pháp để giữ gìn văn hóa truyền thống và bảo vệ quê hương: OK! Nhiều bạn đọc đến đây sẽ bắt đầu kêu ca! Tuy nhiên ) Nếu bạn thật sự yêu nước yêu quê hương mình, thay vì dành thời gian lên mạng xã hội gay gắt, hay ra phố biểu tình thì ở nhà viết một vài câu thơ hay câu khẩu hiệu để lên tiếng bảo vệ quan điểm của mình, đồng thời cũng góp phần bảo tồn nghệ thuật truyền thống cho các nước bạn học hỏi và tự hào!


VII/ Học thư pháp để ứng dụng: Khi các bạn học thư pháp, các bạn sẽ ứng dụng được rất nhiều điều trong cuộc sống hằng ngày của mình. Từ việc nhỏ nhặt nhất: Ghi lên hủ đường, hủ muối, v.v để dánh dấu, đến những việc cần tới thẩm mỹ: Ghi thiệp tặng sinh nhật, thiệp Tết, thiệp Noel..v..v Hiệu quả mà không cần phải đi mua đồ IN SẴN! 



VIII/ Học thư pháp để rèn khả năng ngôn ngữ và giao tiếp: Khi bạn bắt tay vào việc luyện thư pháp, bạn sẽ tiếp cận rất nhiều với ngôn ngữ, với chính tả, văn thơ,v...v đây là một phương pháp giúp bạn tư duy nhạy bén hơn với ngôn ngữ và giúp bạn giao tiếp tốt hơn nhờ tiếp xúc với vốn từ nhiều và ngữ pháp tiếng Việt!

IX/ Học thư pháp để bổ trợ cho các loại hình nghệ thuật khác mà bạn đang theo đuổi: Bạn có rất nhiều đam mê, bạn có nghĩ sẽ kết hợp chúng lại ? Vd: XT đã hát và viết thư pháp trên cùng một sân khấu!  Hoặc: Bạn sáng tác một bản nhạc, và muốn dùng thư pháp để viết lại thật trang trọng tên của bài hát tâm huyết của mình!


X/ Học thư pháp để truyền bá văn hóa Việt và giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt! : Cái này thì khỏi nói nhỉ: Các bạn trẻ của Nhật Bản hoặc Hàn Quốc, họ rất tự hào về văn hóa của họ, họ thường học viết thư pháp để giới thiệu về đất nước của mình. Vậy Việt Nam thì sao? Và việc giáo sư tiến sĩ nào đó đòi cải cách tiếng Việt? Vậy học thư pháp để viết thật nhiều các tác phẩm thư pháp Việt để góp 1 phần tiếng nói bảo vệ cái đẹp của tiếng VIỆT mình!

 THƯ PHÁP không phải là một món đồ cũ kỹ. Mà điều quan trọng là NGƯỜI TRẺ chúng ta sẽ là YẾU TỐ quan trọng để thay đổi quan điểm đó và đưa thư pháp lên một cái nhìn TRẺ HÓA VÀ HIỆN ĐẠI NHẤT có thể nhưng vẫn giữ được cái hồn Việt mình một cách tinh tế và bền vững nhất.
_____________________________
Xuân Thành
SG 2018


Thứ Năm, 21 tháng 6, 2018

Thư pháp Việt- câu chuyện người trẻ yêu văn hóa truyền thống

     Tại sao tôi lại chọn một bộ môn nghệ thuật vốn dĩ mang tính hoài cổ, cũ kĩ trong khi ngoài kia thế giới đang rộng mở những điều mới mẻ hơn, sôi động và trẻ trung hơn? 
Trong nghệ thuật, vốn dĩ không phân biệt cũ mới hay tuổi tác. Nghệ thuật là một thế giới mang tầm ảnh hưởng cao đối với nhận thức về chân thiện mỹ của con người. 

       Điều đó cũng đã giải thích cho việc thư pháp không phải chỉ mang trong mình yếu tố hoài cổ, mà nó còn hiện hữu một sức mạnh của góc nhìn về thế giới của tuổi trẻ. Ở một khía cạnh khác của thư pháp, ta có thể tìm thấy bản chất và gu thẩm mỹ của mình thông qua cách vận bút, tư duy về đường nét, bố cục và việc chọn lọc nội dung thể hiện
     Trẻ là phải đột phá, là thể hiện khả năng của mình thông qua sự nhìn hiểu và thấu cảm. Mạnh mẽ hay uyển chuyển, bay bổng hay đơn giản vốn cũng từ cách nhìn nhận của bản thân tác giả qua lăng kính của cuộc đời và thể hiện lại trên mặt chữ.
    Như vậy, thư pháp nói chung và thư pháp Việt nói riêng vẫn mang trong mình một sức sống trẻ trung. Hãy hướng nó đến một cánh cửa khác của giới trẻ mà ở đó Thư pháp có thể song hành và sánh ngang tầm với các loại hình nghệ thuật khác. Hãy nhớ: Dù gì thì dù, đến với nghệ thuật, chẳng biết nó ra sao được gì, yêu và đón nhận những gì mình đã yêu, sống và cháy hết mình với nó, đập tan mọi thách thức của bao góc nhìn phiến diện để mở khóa cho câu hỏi: Tại sao người trẻ lại yêu văn hóa truyền thống? Và Thư pháp có thể trẻ hóa, vươn lên trong thời buổi hiện đại với nhịp sống vội vã như vậy hay không?




"SỐNG"
Bứt phá lên đi tuổi trẻ mà
Một mai ta bước tiến tương lai
Sợ gì giông tố muôn phần khó
Dẫm qua thử thách ngẩng hiên ngang
Ps: Đôi khi việc viết một chữ không còn là cản trở cho sự vùng vẫy và bứt phá, nhưng đòi hỏi sự nhạy bén trong việc định hình bố cục và tư duy sáng tạo đường nét để thể hiện cái ý mà người viết muốn truyền đạt. Như vậy, thư pháp tồn tại đến 4 phương diện nhận thức: Nhìn- Hiểu- Cảm- Thấu
(Sẽ trả lời sâu hơn ở bài viết tiếp theo)
____________________________
Xuân Thành Vietnamese Calligrapher
SG 21/6/2018